Mình post topic này là để anh em đàn ông hiểu biết hơn về cái "ngàn vàng" của phái nữ. Để từ đó có những kiến thức và hiểu biết hơn, nhằm đối xử với chị em sao cho "phải phép". Từ đó hành động sao xứng là 1 đấng nam nhi thời @ (Đừng có những thành kiến cổ hủ nữa, và kô ngạc nhiên khi vợ mình kô còn "nguyên" trong khi cô ấy vẫn trong sáng )
Màng trinh là cái khỉ gió gì mà chị em sợ mất thế?
Trước hết, nó rất quý! Trị giá bằng ngàn lượng vàng lận. Vì xưa nay, người ta hay ví trinh tiết là “cái ngàn vàng” mà!
Cần làm rõ một quan niệm, đó là trinh tiết và màng trinh. Nghe qua có vẻ giống nhau, nhưng có phần khác nhau đấy. Khi nói đến màng trinh là nói về khía cạnh sinh học, khía cạnh vật chất. Còn nói đến trinh tiết là nói về khía cạnh đạo đức, luân lý, nói về khía cạnh tinh thần.
Nhìn từ góc độ y học, màng trinh là một màng mỏng nằm trong âm đạo, cách cửa âm đạo khoảng 1 cm. Màng sẽ bị rách ở lần giao hợp đầu tiên hay do chơi thể thao, chạy nhảy, đi xe đạp … Khi màng trinh bị rách, cơ thể chảy một vài giọt máu, hay chỉ có chút chất dịch hơi hồng. Một số bạn gái khi sinh ra đã không có màng này hay nó đàn hồi đến mức tiếp tục tồn tại cho đến lần sinh con đầu tiên.
Màng trinh thật ra là một phần dư sót lại trong thời kỳ thai nhi phát triển. Do đó, có nhiều bé gái khi sinh ra đã không có màng trinh, trong khi ở một số phụ nữ màng trinh dầy và che kín âm đạo gây trở ngại khi giao hợp và có triệu chứng không có kinh.
Các nguyên nhân dẫn đến rách màng trinh?
- Tập vũ điệu, thể dục, leo cây, bị té, đi xe đạp, đi xe máy bị xóc cũng có thể làm mất cái ngàn vàng
- Giao hợp (nếu màng trinh dày hay dương vật nhỏ, quan hệ nhẹ nhàng thì vẫn không bị rách)
Tại sao con gái sợ mất “cái ngàn vàng”?
Tâm lý lo sợ này xuất phát từ một trong những lí do sau đây. Phân thành 2 nhóm:
+ Nhóm a ( về mặt tâm lý, đạo đức, truyền thống văn hóa)
- Sợ sau này chồng phát hiện ra không tôn trọng mình nữa
- Sợ bị mang tiếng là không còn trong trắng nữa
+ Nhóm b ( về mặt thể chất)
- Sợ đau (vì nghe nói “thằng nhỏ” của mày râu “dữ dằn” lắm)
Theo điều tra tại thời điểm tháng 6 năm 2008, thì 68, 2% rơi vào nhóm a, 31,8% rơi vào nhóm b. Khi được hỏi, bạn cảm giác thế nào trong lần quan hệ đầu tiên? Thì 74,3 % phụ nữ cho biết là vừa đau vừa “tê lê mê”, 25,7% cho biết vì đau quá, nên không biết trời trăng mây gió gì nữa.
Chữ trinh bây giờ có còn quan trọng với phe áo dài không?
Làm một cuộc điều tra lấy ý kiến từ bạn bè thì kết quả là, khi hỏi 8 cô gái thì 5 cô cho hay trinh tiết không quan trọng, nếu trao “cái ngàn vàng” ấy cho người yêu thì không có gì hối tiếc cả. Trong 3 cô còn lại thì một cô cho biết đã trao cái ấy vì tò mò, muốn biết cảm giác khi “tèng téng teng” nó thế nào. L.T.Hương (đã đổi tên), sinh viên năm thứ I, khoa Kinh Tế của một trường có tiếng tại Hà Nội cho biết, trong một lần dự sinh nhật nhỏ bạn, sau khi uống vài ly bia, cảm xúc thăng hoa, người cứ ngà ngà, lâng lâng… Hôm đó, một người bạn sinh viên nam chở về, trời còn sớm, thời tiết thì oai bức, cậu sinh viên gợi ý vào công viên ngồi chơi cho mát. Sau một hồi nói chuyện với nhau về học hành, về hoài bảo tương lai, sau đó chuyển sang chuyện bạn trai bạn gái. Rồi không biết lúc nào, đề tài chuyển sang “chuyện ấy”… Thế là cả hai đã bị cuốn vào nhau. Tối hôm đó, Hương đã trao “cái ngàn vàng” của cô cho cậu sinh viên mới gặp lần đầu tiên. Và, sau lần đó, họ không bao giờ gặp lại. Chuyện tưởng như đùa!
Mất rồi thì làm sao?
Văn hóa truyền thống của người Việt Nam (không nói văn hóa Á đông, vì Nhật Bản, Trung Quốc, Hàn Quốc… họ “hiện đại” quá rồi), về mặt luân lý và đạo đức, về thể diện cá nhân và gia đình… vẫn chưa “thoáng” đối với chuyện này.
Do xã hội chưa “thoáng”, gia đình chưa “mở”, nhà trường còn sợ “vẽ đường cho hưu chạy”, nên tâm lý lo âu, mặc cảm khi bị mất là lẽ thường chung cho hầu hết các cô gái. Tuy nhiên, vẫn có ngoại lệ. Không ít cô gái tuyên bố, đó là “tài sản” của tui, tui muốn “sử dụng” thế nào là quyền hạn và trách nhiệm của tui. Nhân phẩm con người không phải dựa vào cái miếng thịt mỏng manh ấy để mà đánh giá. Nếu “Cho và Nhận” cảm xúc ấy với người mình yêu thương hết mực thì “don’t care” về cái miếng da ấy… khi cả hai là những cá nhân sống có bản lĩnh xã hội như: là học sinh giỏi, là đứa con ngoan, hiếu thảo với mẹ cha, là nhân viên giỏi của công ty, là con người sống có trách nhiệm và luôn đóng góp cho các hoạt động cộng đồng. Một người sống được là người đã sống hết mình cho chính mình và cho người, chứ không phải tui sống Okay mà vì tui không còn con gái nữa thì coi thường tui, thì cái nhìn ấy chỉ bằng cái vùng nước, là thiếu trí tuệ.
Tuy nhiên, không phải cô gái nào cũng nghĩ như vậy. Vì thế nên, không ít cô đã nhờ đến Y khoa can thiệp, “phục hồi” lại màng trinh đã rách.
“Phục hồi” như thế nào?
Về mặt Y lý, khi màng trinh rách, nó sẽ bung ra kiểu quả bóng bay. Do đó, màng thịt gốc vẫn còn. Trong vòng ba tháng sau khi bị rách màng trinh, việc khâu lại rất đơn giản, người cần giải phẫu thậm chí không phải gây mê mà chỉ cần gây tê cục bộ và chỉ mất cỡ 15-20 phút với một sợi chỉ Vicryl 3/0 trị giá vài chục ngàn đồng. Sau khoảng một tuần lễ, khi sợi chỉ tiêu đi, các vết nối liền lại với nhau là một lớp màng mới bảo vệ âm đạo lại được hình thành tương tự lớp màng cũ! Khi ấy, coi như tớ là cô gái “còn zin” (!).
Tuy nhiên, nếu màng trinh đã bị rách lâu hay rách nhiều (có quan hệ nhiều lần và đã lâu, đã mang thai và sinh con …), việc vá lại sẽ không phục hồi hoàn toàn hình dạng ban đầu, cũng như việc độ nhạy cảm thần kinh của một màng trinh “tân trang” sẽ không tốt như một màng trinh “nguyên sơ”. Hơn nữa, mức độ nhạy cảm hay phản xạ của người phụ nữ có quan hệ tình dục lần đầu vẫn có nhiều điểm khác biệt so với người đã từng có quan hệ trước đó.
Kỹ thuật vá màng trinh không phụ thuộc nhiều vào khoảng thời gian từ khi nó bị rách. Ngay cả những phụ nữ đã lấy chồng được 10-15 năm, nếu muốn vẫn có thể tái tạo lại được màng trinh. Đương nhiên, thời gian càng dài thì mức độ phức tạp càng cao và đòi hỏi nhiều yếu tố mới dẫn đến kết quả mỹ mãn. Bác sỹ phẫu thuật sẽ cần khoảng 20-35 phút để cắt gốc màng trinh, tạo một lớp rớm máu để đảm bảo nó sẽ tự liền lại với nhau rồi khâu lại.
Nếu thành công, dĩ nhiên, khi giao hợp, màng này sẽ bị rách và người phụ nữ kia cũng có thứ nước đỏ đỏ hồng hồng chảy ra như… còn con gái. Những phụ nữ đã luống tuổi thành âm đạo bị giãn cũng có thể tiến hành phẫu thuật tầng sinh môn cho hẹp lại để có đời sống tình dục thoải mái hơn. Vì là kỹ thuật đơn giản nên nếu được tiến hành trong điều kiện vô trùng thì cả kỹ thuật “vá” lẫn phẫu thuật tầng sinh môn đều có thể khẳng định: hầu như không xảy ra biến chứng. Người đi phẫu thuật có khả năng mắc một số chứng bệnh viêm nhiễm đường sinh dục nhưng đều có thể chữa trị.
Vì sao những nàng đã mất muốn “phục hồi” ?
Không có cô gái LES nào lại đi phục hồi vì người yêu đồng tính cả. Tất cả mọi chuyện cũng tại phe mày râu chúng ta mà ra chuyện cả. Đến thời điểm này, theo một người bạn là bác sỹ ở bệnh viện Từ Dũ, chuyên ngành ngoại khoa cho biết, các đối tượng đi vá lại màng trinh là các cô gái trẻ, tuổi trung bình từ 20- 28, trước khi cưới chồng muốn phục hồi lại “nguyên bản” để chồng “tự hào” mình được “gái trinh”. Trong đó, có nhiều cô muốn vá lại để cưới chồng nước ngoài như báo chí từng đưa tin.
Báo chí cũng đã phê phán mấy cái ông mày râu này nhiều rồi, vì ham “gái trinh” mà bị lừa. Không hẳn là cánh mày râu ham “gái trinh” mà là việc còn trinh đồng nghĩa với việc nàng chưa từng được quân tử nào khai phá. Chỉ mỗi mình ta đây là “dũng tướng” đầu tiên khám phá ra “miền hồng hoan” ấy. Ôi, cảm giác này thật tuyệt vời! Và, chính vì thế, tâm lý muốn cô ấy vẫn còn trinh nguyên là do quan niệm xưa cũ như vậy, dù “mũi khoan” của chàng đã “khai phá” nhiều “mỏ dầu” lắm rồi chứ có còn tân khôi đâu mà ứ ự! Thật không công bằng tí nào, phải không các bạn nữ?
Nhưng thấy họ nói đi mà không lại. Nếu các cô không “giăng bẩy” thì lấy ai ra bị lừa. Đừng chỉ đổ lỗi cho cánh đàn ông! Biết rằng, là nhiều ông có tâm lý như vậy, nhưng việc đi vá lại cái màng thịt bị rách ấy có “refresh” lại “dữ liệu” mà bạn đã trải nghiệm qua trong cuộc đời của bạn đâu?
Tâm lý và xúc cảm của việc thưởng thức cảm giác hồng hoan, cực lạc này trong lần đầu hoàn toàn khác với lần sau dù bạn giỏi diễn đến mức nào.
Vậy nên, điều quan trọng là nhân cách, kỹ năng, tài năng, trí tuệ và cách ứng xử xã hội của bạn như thế nào. Bạn đang sống tốt khi là đứa con ngoan, hiếu thảo với ba mẹ, là học trò tốt, là nhân viên làm việc có hiệu quả, là con người có đóng góp cho cộng đồng như chăm sóc người cùng kiệt khổ, bất hạnh, bệnh tật… thì chẳng lí gì cái miếng thịt mỏng manh ấy lại khiến bạn mất tự tin đến phải nhờ Y khoa “ngụy trang” như vậy. Nếu bạn đã mất tự tin… thì việc vá lại cái mãng thịt ấy cũng không giúp bạn có thể tự tin bền vững, đúng không?
Còn phái mày râu, hãy nhìn xem cô ấy là người như thế nào chứ không nên xem cô ấy có còn là “miền đất lạ” hay không! Hãy xem lại mình có còn “tân” hay không? Nên sống văn minh, công bằng với nhau. Vì, nếu tự nhiên được “hưởng” thì tốt, còn không thì hãy ứng xử… có trí tuệ hơn.