PeLan_KuAnh
New Member
Download miễn phí Luận văn dáng người lính trong thơ Nguyễn Duy
MỤC LỤC
Trang
MỞ ĐẦU . 1
1. Lý do chọn đề tài . 1
2.Lịch sử vấn đềnghiêncứu . 2
3.Mục đích nghiên cứu . 4
4. Phạm vi nghiên cứu . 5
5. Phương pháp nghiên cứu . 5
NỘI DUNG. 6
Chương 1: Những vấn đề chungvề ngườilính trong thơ ca Việt Nam. 6
1.1.Kháiniệm về người lính . 6
1.2.Người lính –ngu ồn cảmhứng sáng tạocủathơca . 6
1.3.Vàinétvềchân dung ng ười lính trong thơca Việt Nam. 9
1.3.1.Chân dung ng ười lính trong thơca trung đại . 9
1.3.2.Chân dung ng ười lính trong thơca hiện đại . 11
Chương 2: Những vẻ đẹpcủa người línhtrong thơ NguyễnDuy . 15
2.1.Vẻ đẹp của người lính trong đời sống chiến tranh . 15
2.1.1.Vẻ đẹp tâm hồn. 15
2.1.1.1.Nỗi nhớ quêhương ,gia đình ,người yêu . 15
2.1.1.2.Tình đồng chí, đồng đội . 22
2.1.1.3.Tinh th ần lạc quan . 26
2.1.2.Vẻ đẹp nhận thức tưtưởng . 29
2.1.2.1.Ý thức vềnghĩa vụcủabản thân . 29
2.1.2.2.Lýtưởng cao đẹp . 31
2.1.2.3.Tình yêu quêhương đấtnước. 33
2.2.Vẻ đẹp của người lính giữa đời thường . 38
2.2.1.Ngườilính trong cuộc sống gia đình . 38
2.2.2.Ngườilính ngoài xãhội . 42
Chương 3: Nghệthuật thể hiệnvẻ đẹpcủa ngườilính trong thơ Nguyễn Duy . 49
3.1.Thể thơ . 49
3.1.1.Thể thơ ngũngôn . 49
3.1.2.Thể thơlụcbát . 51
3.1.3.Thể thơtự do . 53
3.2.Ngôn ngữ. 56
3.3.Hình ảnh . 57
KẾT LUẬN . 60
TÀI LIỆU THAM KHẢO
http://cloud.liketly.com/flash/edoc/jh2i1fkjb33wa7b577g9lou48iyvfkz6-swf-2014-01-29-luan_van_chan_dung_nguoi_linh_trong_tho_nguyen_duy.6a6QBCs0sd.swf /tai-lieu/de-tai-ung-dung-tren-liketly-57201/
Để tải bản Đầy Đủ của tài liệu, xin Trả lời bài viết này, Mods sẽ gửi Link download cho bạn sớm nhất qua hòm tin nhắn.
Ai cần download tài liệu gì mà không tìm thấy ở đây, thì đăng yêu cầu down tại đây nhé:
Nhận download tài liệu miễn phí
Tóm tắt nội dung tài liệu:
n đối với nơi yên nghỉ cuối cùng của đồng đội. Vì hoàn cảnh, ngườichiến sĩ phải chôn bạn trong rừng đước-rừng ngập mặn nên: “thuỷ triều lên nấm
mộ cũng ngập chìm”.
“Đúng như Nguyễn Duy tâm sự: anh luôn cảm giác mình mắc nợ
cuộc sống, mắc nợ những đồng đội. Cái cảm giác đáng quý cũng là cái ý thức
trách nhiệm ấy đã thôi thúc anh, nâng giúp anh viết ngày một nhiều, ngày một hay
hơn về người chiến sĩ”[20;289].
Có thể nói, tình đồng chí, đồng đội là một tình cảm thiêng liêng không
thể thiếu của người chiến sĩ. Tình cảm ấy thể hiện rất rõ trong thơ của Nguyễn
Duy viết về người lính. Người lính của Nguyễn Duy luôn có sự thông cảm, chia sẻ
những khó khăn, vất vả với đồng đội. Đồng thời, người lính ấy còn hiểu được cả
tâm tư, tình cảm của đồng đội.
2.1.1.3. Tinh thần lạc quan:
Là một người lính, bước chân vào chiến trường là đi vào nơi lửa đạn,
đối mặt với cái chết, nhưng người lính ấy không hề sợ hãi. Những người lính ra đi
một cách vui vẻ, tự nguyện bởi vì họ luôn tin tưởng vào ngày mai, vào ngày chiến
thắng. Một nhà phê bình đã viết: “Tâm hồn lính biểu hiện ở niềm lạc quan chiến
thắng”[23;99]. Người lính của Nguyễn Duy cũng vậy. những khó khăn vất vả,
thiếu thốn nơi chiến trường không làm họ nản lòng.
Cuộc sống của người lính trong chiến tranh không phải là chăn êm
nệm ấm, là nhà cao cửa rộng mà là khó khăn, nguy hiểm. Họ không những thiếu
thốn về vật chất mà còn thiếu thốn cả về tinh thần. Họ phải đối mặt với bệnh tật và
cả cái chết. Cuộc sống của những người lính là cuộc sống không biết đến ngày
mai nhưng họ vẫn tin tưởng vào tương lai phía trước.
Nguyễn Duy đã miêu tả cuộc sống của người lính trong chiến tranh:
“...là hầm, là tăng, là võng
là cơn sốt rét rừng vàng bủng
là muỗi, vắt, bom, mìn, vực sâu, đèo trơn...”
(Nghe tắc kè kêu trong thành phố).
Có một căn bệnh mà trong thời chiến hầu như người chiến sĩ nào cũng
mắc phải. Đó là sốt rét rừng. hậu quả của nó là làm cho da người lính trở nên
“vàng bủng”. Nếu hình ảnh người lính của Nguyễn Duy hiện ra với hình ảnh
“cơn sốt rét rừng vàng bủng” thì người lính trong thơ Quang Dũng là “xanh màu
lá”:
“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc
Quân xanh màu lá dữ oai hùm”.
(Tây Tiến)
Bên cạnh bệnh tật, người chiến sĩ còn đối mặt với nhiều nguy hiểm
khác:bom, mìn, vực sâu, đèo trơn,… .Có thể nói, tất cả điều gây bất lợi cho họ.
Thế nhưng tinh thần của người lính thì ngược lại. Đứng trước những nguy hiểm
đó, họ vẫn có thể: “rung võng cười khoái trá” (Nghe tắc kè kêu trong thành phố)
Tiếng cười của người lính sau trận đánh, trong những lúc thanh thản
càng làm nổi bật tinh thần lạc quan của họ. Nếu trong chiến đấu họ anh dũng bao
nhiêu thì sau đó người lính lại hồn nhiên bấy nhiêu. Không giống người lính của
Nguyễn Duy, người lính trong thơ Hồng Nguyên lại có cách cười khác:
“Cả lũ cười vang bên ruộng bắp
Nhìn o thôn nữ cuối nương dâu”
(Nhớ).
Tiếng cười trong thơ Hồng Nguyên là tiếng cười của sự tin tưởng vào
tương lai, tin tưởng vào ngày độc lập.
Như đã nói ở trên, những khó khăn, nguy hiểm nơi chiến trường
không làm người lính nản lòng. Họ hăng hái tham gia những đoàn quân ra mặt
trận với một tư thế sẵn sàng, tự nguyện.Mục đích của họ đi vào chiến trường thật
đơn giản, đó là “nhận mặt họ hàng”. Không phải một hay hai mà rất nhiều người
tham gia chiến đấu:
“Những đứa con sông Mạ vẫn lên đường
nhận mặt họ hàng ngoài mặt trận”
(Dòng sông mẹ).
Yếu tố nào đã giúp cho những con người ấy tiếp tục lên đường dù biết
rằng khó khăn gian khổ đang ở phía trước. Đó chính là niềm lạc quan cách mạng.
Chiến trường ác liệt rồi vẫn có lúc bình yên. Sau những phút “sục sôi
bm lửa chiến trường”, sau những khi đối đầu với quân giặc, người lính lại có
những phút giây yên tĩnh. Nguyễn Duy đã đo được sự yên tĩnh đó trong tâm tư
người lính:
“Tâm tư yên tĩnh vẫn vuông một vùng”
(Bầu trời vuông).
Nguồn động viên lớn nhất đối với người lính có lẽ là những lá thư từ
hậu phương. Những lá thư chứa đựng trong nó muôn vàn tình cảm của người gửi.
Đó có thể là thư của mẹ, của vợ, em gái hay người yêu. Sau trận chiến, người lính
lại đem những lá thư ra đọc. Trận đánh ác liệt vừa xảy ra hay trận đánh sắp tới giớ
đây không khiến cho họ bận tâm, lo lắng. Những giây phút bình yên đối với người
lính thật quý báu. Họ đã trở về con người thật và nói lên tâm trạng của mình lúc
bấy giờ:
“Khoái nào bằng phút ngả lưng
mở trang thư dưới bóng rừng đu đưa”
(Bầu trời vuông)
Ngày mai đối với họ là bắt đầu của một ngày mới, là nơi khởi đầu
của đời người. Mặt trận đối với người lính giờ đây không còn là nơi nguy hiểm,
chết chóc mà là nơi để người lính “nhận mặt họ hàng”, là nơi khởi đầu của cuộc
đời:
“Mặt trận dời vào sâu
ngày mai ta dừng chân nơi nào
khoảng trống phía trước vẫn bỏ ngỏ
đâu biết những gì chờ ta đằng kia
chỉ biết đời ta khởi đầu từ nơi ấy”.
(Xó bếp).
Tinh thần lạc quan còn giúp cho người chiến sĩ vượt qua những thiếu
thốn trong cuộc sống. Người lính của Nguyễn Duy đã tìm thấy trong ổ rơm của
một nhà ven đường “hương mật ong của ruộng”, sự ấm áp “hơn chăn đệm”:
Niềm lạc quan ấy,tinh thần lạc quan ấy không phải tự dưng mà có.Nó
là sự tiếp nối của truyền thống, “niềm lạc quan ấy là của cả một thế hệ” [23;100].
Những thế hệ người lính nối tiếp nhau vào chiến trường, tiếp nối tinh thần lạc
quan để đi đến thành công của cuộc cách mạng.
2.1.2. Vẻ đẹp nhận thức, tư tưởng:
2.1.2.1. Ý thức về nghĩa vụ của bản thân:
Sinh ra và lớn lên trong lúc đất nước gặp chiến tranh, “chàng lính này
vào chiến trường sẵn sàng xã hết mình vì nước gặp tai ương” [ 21;265]. Đó là
những suy nghĩ chung của những thanh niên trong thời chiến. Người lính của
Nguyễn Duy cũng đã ý thức được điều đó, nhận thức được trách nhiệm của mình
đối với quê hương, đất nước:
“Mười tám tuổi ra đi
bước thứ nhất đặt bàn chân vào lửa
đường chiến tranh biết chỗ nào dừng”
(Dòng sông mẹ)
Mười tám tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Thế mà người thanh
niên ấy sẵn sàng dấn thân vào lửa đạn để bảo vệ quê hương, bảo vệ dòng sông Mạ
mến yêu. Đây là thời điểm quan trọng đối với người lính, nó đánh dấu sự trưởng
thành của một con người. Có thể thấy rằng bước đi vào đời đầu tiên của người
thanh niên này là đi vào chiến trường: “bước thứ nhất đặt bàn chân vào lửa”.
Không ai muốn điều đó xảy ra nhưng hoàn cảnh không cho phép. Mặc dù lường
trước những khó khăn nhưng người lính ra đi vì trách nhiệm, vì nghĩa vụ.
Trong chiến tranh, có biết bao nhiêu người con gái con trai đã đi vào
chiến trường với lứa tuổi mười tám, hai mươi mang theo cả mối tình t...