frigidmoon
New Member
[Free] Luận văn Nâng cao chất lượng áp dụng pháp luật trong việc giải quyết các tranh chấp quyền sử dụng đất tại Tòa án nhân dân ở nước ta hiện nay
Ông Nguyễn Công Thành là người trông giữ họ nhà đấtcho vợ chồng
ông Châu Sóc và bà Neáng Neng. Ông Thành đã bán nhàđất nêu trên cho bà
Lương Thị Bé. Vợ chồng ông Châu Sóc và bà Neáng Neng đã kiện đòi bà Bé
trả lại nhà. Tại quyết định công nhận việc hòa giảithành (không số) ngày
26/10/1982 của Tòa án nhân dân huyện T đã quyết định công nhận sự thỏa
thuận của hai bên. Quyết định này đã được thi hành xong. Sau khi nhận nhà
đất, ngày 18/11/1982 ông Châu Sóc viết giấy bán nhàđất cho ông Phạm Huy
Hoàng với giá 40.000 đồng, ông Hoàng đã sử dụng nhàđất từ năm 1982 cho
đến nay và được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Ngày 27/02/2003 bà
Neáng Neng có đơn khởi kiện xin hủy "giấy nhượng đất ở và bán nhà.". Tòa
án nhân dân tỉnh A (bản án số 367/DSPT ngày 14/09/2004) đã hủy bản án sơ
thẩm với lý do phải đưa ông Thành và bà Bé vào thamgia tố tụng là sai, vì
quan hệ giữa vợ chồng ông Châu Sóc với ông Thành, bà Bé đã giải quyết xong
tại quyết định hòa giải thành. Ông Thành, bà Bé không còn liên quan đến vụ
án tranh chấp hợp đồng mua bán nhà đất, nên việc Tòa án cấp phúc thẩm hủy
bản án sơ thẩm để yêu cầu Tòa án cấp sơ thẩm đưa ông Thành và bà Bé vào
tham gia tố tụng là không đúng
Để tải bản DOC Đầy Đủ thì Trả lời bài viết này, mình sẽ gửi Link download cho
lý do: Bố anh Chiến mất năm 1983 nên đã hết thời hiệu khởi kiện chia di sản
thừa kế. Anh Chiến là Việt kiều quốc tịch Mỹ không có quyền khởi kiện.
Ngày 18/03/2004 bà Cảnh kháng cáo với lý do: Anh Chiến khởi kiện xin hủy
hợp đồng tặng cho nhà lập ngày 05/09/2002 nh−ng giao dịch xác lập sau ngày
01/07/1991 nên không bị điều chỉnh bởi Nghị quyết số 58.
Ngày 10/03/2004 chị Hồng ( thay mặt theo ủy quyền của anh Chiến) kháng
cáo với lý do: Anh Chiến là con duy nhất của ông Nhỡ, bà Cảnh. Hợp đồng
tặng cho nhà cần hủy vì không đ−ợc phép giao dịch. Ngày 30/07/2004
Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại thành phố Hồ Chí Minh quyết định
giữ nguyên quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án số 07/TĐC ngày
26/02/2004 của Tòa án nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, giao hồ sơ vụ án
cho Tòa án nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh để tiếp tục giải quyết khi lý do
tạm đình chỉ không còn.
Sau khi xét xử phúc thẩm ng…y 08/03/2005 ông Văn, bà Loan kháng
cáo.
Nh− chúng ta đã biết, việc áp dụng pháp luật đối với việc giải quyết vụ
án mà đ−ơng sự là ng−ời Việt Nam định c− ở n−ớc ngoài ch−a có văn bản
h−ớng dẫn mới. Điều 2 Nghị quyết số 58/1998/NQ-UBTVQH 10 ngày
20/8/1998 của ủy ban Th−ờng vụ Quốc hội "Về giao dịch dân sự về nhà ở
đ−ợc xác lập tr−ớc ngày 01/07/1991" (Nghị quyết số 58) có quy định: "Nghị
quyết này không áp dụng đối với giao dịch dân sự về nhà ở thuộc sở hữu t−
nhân đ−ợc xác lập tr−ớc ngày 01/07/1991 mà có ng−ời Việt Nam định c− ở
n−ớc ngoài, cá nhân, tổ chức n−ớc ngoài tham gia" [13, tr. 221]. Điểm 2 mục 2
54
Thông t− liên tịch số 01/1999/ TTLT-TANDTC-VKSNDTC ngày 25/01/1999
của Tòa án nhân dân tối cao, viện kiểm sát nhân dân tối cao h−ớng dẫn áp
dụng nghị quyết số 58 (Thông t− số 01) có quy định:
Đối với các tranh chấp phát sinh từ các giao dịch dân sự về
nhà ở quy định tại khoản 1 Điều 2 của Nghị quyết số 58/1998 mà có
ng−ời Việt Nam định c− ở n−ớc ngoài, cá nhân tổ chức n−ớc ngoài
tham gia, thì trong khi ch−a có chính sách của Nhà n−ớc đối với loại
giao dịch dân sự này, tùy từng tr−ờng hợp mà tòa án xử lý nh− sau:
- Nếu ch−a thụ lý thì không thụ lý;
- Nếu đã thụ lý và đang giải quyết thì ra quyết định tạm đình
chỉ việc giải quyết;
- Nếu đã có quyết định tạm đình chỉ việc giải quyết thì tiếp
tục tạm đình chỉ việc giải quyết [12, tr. 247].
Thực tế cho thấy việc ban hành Nghị quyết số 58 là để giải quyết các
giao dịch dân sự về nhà ở thuộc sở hữu t− nhân đ−ợc xác lập tr−ớc ngày
01/07/1991 (ngày Pháp lệnh nhà ở năm 1991 có hiệu lực). Vì vậy, việc giải
quyết phải đ−ợc thực hiện từng b−ớc nên h−ớng dẫn đối với các giao dịch này
cũng hết sức mềm dẻo, "tùy từng tr−ờng hợp". Thừa nhận tr−ờng hợp đã thụ
lý, thậm chí cả tr−ờng hợp đã thụ lý và đã có quyết định tạm đình chỉ. Để giải
quyết vụ án này, hiện nay đang có nhiều quan điểm khác nhau:
* Quan điểm thứ nhất: Tòa án cấp sơ thẩm thụ lý vụ án vào ngày
14/7/2003 (sau khi đã ban hành Nghị quyết số 58 là không đúng pháp luật).
Vì theo tinh thần của Nghị quyết thì: nếu ch−a thụ lý thì không thụ lý. Do đó,
nếu Tòa án cấp sơ thẩm đã thụ lý sai thì phải đình chỉ việc giải quyết vụ án, trả
lại đơn khởi kiện cho đ−ơng sự. Tòa án cấp sơ thẩm đã ra quyết định áp dụng
biện pháp khẩn cấp tạm thời và quyết định đình chỉ giải quyết vụ án là không
đúng vì chỉ đ−ợc tạm đình chỉ trong tr−ờng hợp quy định tại điểm b và c tiểu
55
mục 2 Mục II Thông t− số 01 (đã thụ lý và đang giải quyết hay đã có quyết
định tạm đình chỉ) vì vậy, để tránh tình trạng thụ lý không đúng (nhất là lại có
quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời) và áp dụng sai luật cần đề
nghị Chánh án Tòa án nhân dân tối cao kháng nghị để hủy quyết định sơ
thẩm, phúc thẩm nói trên trả lại đơn khởi kiện cho đ−ơng sự.
Tại mục 2 Thông t− liên tịch số 01/1999/TTLT-TANDTC-VKSNDTC
h−ớng dẫn áp dụng một số quy định tại nghị quyết giao dịch dân sự về nhà ở
đ−ợc xác lập tr−ớc ngày 01/07/1991 của ủy ban Th−ờng vụ Quốc hội (Thông
t− số 01) có quy định:
Đối với các tranh chấp phát sinh từ các giao dịch dân sự về
nhà ở quy định tại khoản 1, Điều 2 của Nghị quyết số 58/1998 mà
có ng−ời Việt Nam định c− ở n−ớc ngoài, cá nhân tổ chức n−ớc
ngoài tham gia thì trong khi ch−a có chính sách của Nhà n−ớc với
loại giao dịch dân sự này tùy từng tr−ờng hợp mà tòa xử lý nh− sau:
Nếu ch−a thụ lý thì không thụ lý; nếu đã thụ lý và đang giải
quyết thì ra quyết định tạm đình chỉ việc giải quyết; nếu đã có quyết
định tạm đình chỉ việc giải quyết thì tiếp tục tạm đình chỉ việc giải
quyết [12, tr. 247].
Việc ban hành Nghị quyết số 58 là để giải quyết các giao dịch dân sự
về nhà ở thuộc sở hữu t− nhân đ−ợc xác lập tr−ớc ngày 01/07/1991 (ngày Pháp
lệnh nhà ở năm 1991 có hiệu lực), Tòa án cấp sơ thẩm đã thụ lý vào ngày
14/07/2003 (sau khi đã có Nghị quyết số 58) là sai. Thụ lý sai thì phải đình
chỉ việc giải quyết trả lại đơn khởi kiện cho đ−ơng sự. Tòa án cấp sơ thẩm
ra quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án là không đúng vì chỉ đ−ợc tạm
đình chỉ trong tr−ờng hợp quy định tại điểm b và c tiểu mục 2 Mục II Thông
t− số 01 (đã thụ lý và đang giải quyết hay đã có quyết định tạm đình chỉ
giải quyết).
56
Để tránh tình trạng thụ lý không đúng (nhất lại là có quyết định áp
dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời) và áp dụng sai pháp luật, đề nghị chánh án
Tòa án nhân dân tối cao kháng nghị để hủy các quyết định sơ thẩm, phúc thẩm
trả lại đơn khởi kiện cho ng−ời khởi kiện.
*Quan điểm thứ hai: Căn cứ vào đơn khởi kiện thì ông Chiến không
tranh chấp di sản thừa kế với mẹ ông (di sản do bố ông mất năm 1984 để lại).
Vì vậy, đây không phải là tranh chấp thừa kế. Việc cho rằng vụ kiện có liên
quan đến thừa kế và áp dụng Nghị quyết số 58 và Thông t− số 01 để tạm đình
chỉ việc giải quyết vụ án là không đúng. Mặt khác, sau khi thụ lý vụ án Tòa án
nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã ra quyết định áp dụng biện pháp khẩn
cấp tạm thời và đến khi tạm đình chỉ vụ án Tòa án vẫn không có quyết định gì
liên quan đến quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời này nên nhà
đất tranh chấp vẫn bị phong tỏa vì vậy, cần đề nghị Chánh án Tòa án nhân dân
tối cao kháng nghị.
*Quan điểm thứ ba: cũng là quan điểm của chúng tui cho rằng: Tòa án
cấp sơ thẩm, Tòa án cấp phúc thẩm áp dụng điểm b mục 2 Thông t− liên tịch
số 01 ngày 25/01/1999 của Tòa án nhân dân tối cao, Viện kiểm sát nhân dân
tối cao ra quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án là có căn cứ, đúng pháp
luật vì các lý do sau:
Thứ nhất, đây là vụ án xin hủy hợp đồng tặng cho nhà giữa bà Cảnh
với ông Văn, bà Loan ngày 05/09/2002. Mặc dù a...
Download Luận văn Nâng cao chất lượng áp dụng pháp luật trong việc giải quyết các tranh chấp quyền sử dụng đất tại Tòa án nhân dân ở nước ta hiện nay miễn phí
Ông Nguyễn Công Thành là người trông giữ họ nhà đấtcho vợ chồng
ông Châu Sóc và bà Neáng Neng. Ông Thành đã bán nhàđất nêu trên cho bà
Lương Thị Bé. Vợ chồng ông Châu Sóc và bà Neáng Neng đã kiện đòi bà Bé
trả lại nhà. Tại quyết định công nhận việc hòa giảithành (không số) ngày
26/10/1982 của Tòa án nhân dân huyện T đã quyết định công nhận sự thỏa
thuận của hai bên. Quyết định này đã được thi hành xong. Sau khi nhận nhà
đất, ngày 18/11/1982 ông Châu Sóc viết giấy bán nhàđất cho ông Phạm Huy
Hoàng với giá 40.000 đồng, ông Hoàng đã sử dụng nhàđất từ năm 1982 cho
đến nay và được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Ngày 27/02/2003 bà
Neáng Neng có đơn khởi kiện xin hủy "giấy nhượng đất ở và bán nhà.". Tòa
án nhân dân tỉnh A (bản án số 367/DSPT ngày 14/09/2004) đã hủy bản án sơ
thẩm với lý do phải đưa ông Thành và bà Bé vào thamgia tố tụng là sai, vì
quan hệ giữa vợ chồng ông Châu Sóc với ông Thành, bà Bé đã giải quyết xong
tại quyết định hòa giải thành. Ông Thành, bà Bé không còn liên quan đến vụ
án tranh chấp hợp đồng mua bán nhà đất, nên việc Tòa án cấp phúc thẩm hủy
bản án sơ thẩm để yêu cầu Tòa án cấp sơ thẩm đưa ông Thành và bà Bé vào
tham gia tố tụng là không đúng
Để tải bản DOC Đầy Đủ thì Trả lời bài viết này, mình sẽ gửi Link download cho
Tóm tắt nội dung:
chỉ trên của Tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh vớilý do: Bố anh Chiến mất năm 1983 nên đã hết thời hiệu khởi kiện chia di sản
thừa kế. Anh Chiến là Việt kiều quốc tịch Mỹ không có quyền khởi kiện.
Ngày 18/03/2004 bà Cảnh kháng cáo với lý do: Anh Chiến khởi kiện xin hủy
hợp đồng tặng cho nhà lập ngày 05/09/2002 nh−ng giao dịch xác lập sau ngày
01/07/1991 nên không bị điều chỉnh bởi Nghị quyết số 58.
Ngày 10/03/2004 chị Hồng ( thay mặt theo ủy quyền của anh Chiến) kháng
cáo với lý do: Anh Chiến là con duy nhất của ông Nhỡ, bà Cảnh. Hợp đồng
tặng cho nhà cần hủy vì không đ−ợc phép giao dịch. Ngày 30/07/2004
Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại thành phố Hồ Chí Minh quyết định
giữ nguyên quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án số 07/TĐC ngày
26/02/2004 của Tòa án nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, giao hồ sơ vụ án
cho Tòa án nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh để tiếp tục giải quyết khi lý do
tạm đình chỉ không còn.
Sau khi xét xử phúc thẩm ng…y 08/03/2005 ông Văn, bà Loan kháng
cáo.
Nh− chúng ta đã biết, việc áp dụng pháp luật đối với việc giải quyết vụ
án mà đ−ơng sự là ng−ời Việt Nam định c− ở n−ớc ngoài ch−a có văn bản
h−ớng dẫn mới. Điều 2 Nghị quyết số 58/1998/NQ-UBTVQH 10 ngày
20/8/1998 của ủy ban Th−ờng vụ Quốc hội "Về giao dịch dân sự về nhà ở
đ−ợc xác lập tr−ớc ngày 01/07/1991" (Nghị quyết số 58) có quy định: "Nghị
quyết này không áp dụng đối với giao dịch dân sự về nhà ở thuộc sở hữu t−
nhân đ−ợc xác lập tr−ớc ngày 01/07/1991 mà có ng−ời Việt Nam định c− ở
n−ớc ngoài, cá nhân, tổ chức n−ớc ngoài tham gia" [13, tr. 221]. Điểm 2 mục 2
54
Thông t− liên tịch số 01/1999/ TTLT-TANDTC-VKSNDTC ngày 25/01/1999
của Tòa án nhân dân tối cao, viện kiểm sát nhân dân tối cao h−ớng dẫn áp
dụng nghị quyết số 58 (Thông t− số 01) có quy định:
Đối với các tranh chấp phát sinh từ các giao dịch dân sự về
nhà ở quy định tại khoản 1 Điều 2 của Nghị quyết số 58/1998 mà có
ng−ời Việt Nam định c− ở n−ớc ngoài, cá nhân tổ chức n−ớc ngoài
tham gia, thì trong khi ch−a có chính sách của Nhà n−ớc đối với loại
giao dịch dân sự này, tùy từng tr−ờng hợp mà tòa án xử lý nh− sau:
- Nếu ch−a thụ lý thì không thụ lý;
- Nếu đã thụ lý và đang giải quyết thì ra quyết định tạm đình
chỉ việc giải quyết;
- Nếu đã có quyết định tạm đình chỉ việc giải quyết thì tiếp
tục tạm đình chỉ việc giải quyết [12, tr. 247].
Thực tế cho thấy việc ban hành Nghị quyết số 58 là để giải quyết các
giao dịch dân sự về nhà ở thuộc sở hữu t− nhân đ−ợc xác lập tr−ớc ngày
01/07/1991 (ngày Pháp lệnh nhà ở năm 1991 có hiệu lực). Vì vậy, việc giải
quyết phải đ−ợc thực hiện từng b−ớc nên h−ớng dẫn đối với các giao dịch này
cũng hết sức mềm dẻo, "tùy từng tr−ờng hợp". Thừa nhận tr−ờng hợp đã thụ
lý, thậm chí cả tr−ờng hợp đã thụ lý và đã có quyết định tạm đình chỉ. Để giải
quyết vụ án này, hiện nay đang có nhiều quan điểm khác nhau:
* Quan điểm thứ nhất: Tòa án cấp sơ thẩm thụ lý vụ án vào ngày
14/7/2003 (sau khi đã ban hành Nghị quyết số 58 là không đúng pháp luật).
Vì theo tinh thần của Nghị quyết thì: nếu ch−a thụ lý thì không thụ lý. Do đó,
nếu Tòa án cấp sơ thẩm đã thụ lý sai thì phải đình chỉ việc giải quyết vụ án, trả
lại đơn khởi kiện cho đ−ơng sự. Tòa án cấp sơ thẩm đã ra quyết định áp dụng
biện pháp khẩn cấp tạm thời và quyết định đình chỉ giải quyết vụ án là không
đúng vì chỉ đ−ợc tạm đình chỉ trong tr−ờng hợp quy định tại điểm b và c tiểu
55
mục 2 Mục II Thông t− số 01 (đã thụ lý và đang giải quyết hay đã có quyết
định tạm đình chỉ) vì vậy, để tránh tình trạng thụ lý không đúng (nhất là lại có
quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời) và áp dụng sai luật cần đề
nghị Chánh án Tòa án nhân dân tối cao kháng nghị để hủy quyết định sơ
thẩm, phúc thẩm nói trên trả lại đơn khởi kiện cho đ−ơng sự.
Tại mục 2 Thông t− liên tịch số 01/1999/TTLT-TANDTC-VKSNDTC
h−ớng dẫn áp dụng một số quy định tại nghị quyết giao dịch dân sự về nhà ở
đ−ợc xác lập tr−ớc ngày 01/07/1991 của ủy ban Th−ờng vụ Quốc hội (Thông
t− số 01) có quy định:
Đối với các tranh chấp phát sinh từ các giao dịch dân sự về
nhà ở quy định tại khoản 1, Điều 2 của Nghị quyết số 58/1998 mà
có ng−ời Việt Nam định c− ở n−ớc ngoài, cá nhân tổ chức n−ớc
ngoài tham gia thì trong khi ch−a có chính sách của Nhà n−ớc với
loại giao dịch dân sự này tùy từng tr−ờng hợp mà tòa xử lý nh− sau:
Nếu ch−a thụ lý thì không thụ lý; nếu đã thụ lý và đang giải
quyết thì ra quyết định tạm đình chỉ việc giải quyết; nếu đã có quyết
định tạm đình chỉ việc giải quyết thì tiếp tục tạm đình chỉ việc giải
quyết [12, tr. 247].
Việc ban hành Nghị quyết số 58 là để giải quyết các giao dịch dân sự
về nhà ở thuộc sở hữu t− nhân đ−ợc xác lập tr−ớc ngày 01/07/1991 (ngày Pháp
lệnh nhà ở năm 1991 có hiệu lực), Tòa án cấp sơ thẩm đã thụ lý vào ngày
14/07/2003 (sau khi đã có Nghị quyết số 58) là sai. Thụ lý sai thì phải đình
chỉ việc giải quyết trả lại đơn khởi kiện cho đ−ơng sự. Tòa án cấp sơ thẩm
ra quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án là không đúng vì chỉ đ−ợc tạm
đình chỉ trong tr−ờng hợp quy định tại điểm b và c tiểu mục 2 Mục II Thông
t− số 01 (đã thụ lý và đang giải quyết hay đã có quyết định tạm đình chỉ
giải quyết).
56
Để tránh tình trạng thụ lý không đúng (nhất lại là có quyết định áp
dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời) và áp dụng sai pháp luật, đề nghị chánh án
Tòa án nhân dân tối cao kháng nghị để hủy các quyết định sơ thẩm, phúc thẩm
trả lại đơn khởi kiện cho ng−ời khởi kiện.
*Quan điểm thứ hai: Căn cứ vào đơn khởi kiện thì ông Chiến không
tranh chấp di sản thừa kế với mẹ ông (di sản do bố ông mất năm 1984 để lại).
Vì vậy, đây không phải là tranh chấp thừa kế. Việc cho rằng vụ kiện có liên
quan đến thừa kế và áp dụng Nghị quyết số 58 và Thông t− số 01 để tạm đình
chỉ việc giải quyết vụ án là không đúng. Mặt khác, sau khi thụ lý vụ án Tòa án
nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã ra quyết định áp dụng biện pháp khẩn
cấp tạm thời và đến khi tạm đình chỉ vụ án Tòa án vẫn không có quyết định gì
liên quan đến quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời này nên nhà
đất tranh chấp vẫn bị phong tỏa vì vậy, cần đề nghị Chánh án Tòa án nhân dân
tối cao kháng nghị.
*Quan điểm thứ ba: cũng là quan điểm của chúng tui cho rằng: Tòa án
cấp sơ thẩm, Tòa án cấp phúc thẩm áp dụng điểm b mục 2 Thông t− liên tịch
số 01 ngày 25/01/1999 của Tòa án nhân dân tối cao, Viện kiểm sát nhân dân
tối cao ra quyết định tạm đình chỉ giải quyết vụ án là có căn cứ, đúng pháp
luật vì các lý do sau:
Thứ nhất, đây là vụ án xin hủy hợp đồng tặng cho nhà giữa bà Cảnh
với ông Văn, bà Loan ngày 05/09/2002. Mặc dù a...