mỗi người một ý, mình không bàn luận, nhưng chỉ xin kể 1 câu chuyện:
" Một học sinh rất hư của lớp nọ, cậu ta luôn tìm cách quậy phá lớp, quậy phá thầy cô bằng những trò mình nghĩ ra. Có 1 lần bị thầy giáo nhắc nhở, cậu ta ra mặt thách thức, thầy cũng giận lắm dơ tay lên định tát cho cậu ấy 1 bạt tai rồi, nhưng rồi thầy hạ tay xuống, không nói gì cả, và thế là cậu ta được nước, từ đấy cậu ta được nhiều học sinh khác rất nể phục gọi là đại ca. Thời gian thấm thoát trôi, một ngày nọ sau cơn mưa rất to, nước ngập cả đường. Cũng như thường ngày thầy vẫn đi dạy về qua con đường ngập nước ấy, bỗng hôm nay có 1 cậu thanh niên đang chăn trâu ven đường chạy tới nói: " thầy ơi để em dắt xe qua chỗ ngập này cho ạ", khi qua chỗ ngập nước ấy thầy mở lời cảm ơn, nhưng thật bất ngờ khi nhìn thấy cậu thanh niên ấy chính là cậu học sinh mà trước đây mình định tát một bạt tai ấy. Hai người nhìn nhau, mắt thầy buồn thăm thẳm, mắt cậu thanh niên dưng dưng lệ, không ai nói với nhau điều gì nữa, nhưng kể từ đó thầy luôn dằn vặt mình, ước gì ngày ấy mình tát cho nó vài bạt tai thật thì có lẽ ngày nay nó không phải đi sau con trâu, tay xách cái cày....
Mọi trò nghịch của học sinh đều chỉ là "trò nghịch", tất cả hình phạt của giáo viên với học sinh cũng chỉ là " dạy giỗ", thời (gian) gian trôi qua nó sẽ là những kỉ niệm, hãy trân trọng và biết dừng đúng chỗ.
p/s: hì hì mình cũng bị mắm tôm 1 lần, lau nhà mất một ngày, nhưng rồi mình cũng chẳng thấy gì phải uất ức cả, mình cũng vẫn thấy vui mà.