Download Một số ý kiến về Dự thảo Luật Khám bệnh, chữa bệnh miễn phí
Cho đến nay, mặc dù trong Dự thảo Chính phủ trình ra Ủy ban Thường vụ Quốc hội không thể hiện nhưng vẫn có những ý kiến cho rằng, nên quy định về việc thành lập Hội đồng quốc gia về quản lý người hành nghề y (7) như kinh nghiệm của nhiều nước tiên tiến trên thế giới. Chúng tôi cho rằng, ý tưởng về Hội đồng quốc gia về quản lý người hành nghề y là một ý tưởng mới, tiến bộ và phù hợp với xu thế chung của các nước theo hướng nhà nước từng bước trao quyền rộng rãi hơn cho cho các tổ chức dân sự và xã hội dân sự. Tuy nhiên, đặt ý tưởng này trong điều kiện và hoàn cảnh cụ thể của nước ta hiện nay, chúng tôi cho rằng cần hết sức cân nhắc, bởi các lý do cơ bản sau:
Thứ nhất, việc cấp chứng chỉ hành nghề, chứng chỉ thực hành nghề y là vấn đề còn rất mới mẻ ở nước ta, kể cả đối với cơ quan quản lý nhà nước chứ chưa nói là các tổ chức xã hội. Vì vậy, vấn đề này cần có bước đi phù hợp.
Thứ hai, việc quản lý về năng lực chuyên môn và đạo đức của người hành nghề y phải gắn liền với quản lý hoạt động nghề y và chủ yếu thông qua quản lý hoạt động nghề y (do Bộ Y tế đảm nhiệm) mà đánh giá năng lực chuyên môn và đạo đức của người hành nghề y. Nếu tách biệt giữa quản lý hoạt động nghề y với quản lý năng lực, đạo đức của người hành nghề y thì khó bảo đảm hiệu quả hoạt động quản lý, gây chồng chéo.
Để tải bản DOC Đầy Đủ thì Trả lời bài viết này, mình sẽ gửi Link download cho
Tóm tắt nội dung:
Một số ý kiến về Dự thảo Luật Khám bệnh, chữa bệnhDự thảo lần thứ 15 Luật khám bệnh, chữa bệnh được Chính phủ trình ra Ủy ban Thường vụ Quốc hội (Phiên họp thứ 19, tháng 4 năm 2009) xem xét, cho ý kiến trước khi trình ra Kỳ họp thứ 5, Quốc hội khóa XII vào tháng 5/2009 đã được chuẩn bị rất công phu; đã kế thừa được tinh thần và những quy định hợp lý của các văn bản pháp luật liên quan hiện hành, có sự phát triển, bổ sung nhiều quy định mới; đồng thời, tiếp thu được nhiều kinh nghiệm tốt của pháp luật về khám, chữa bệnh của các nước trên thế giới. Tuy nhiên, vẫn còn một số vấn đề trong Dự án Luật cần được tiếp tục nghiên cứu, hoàn thiện.
1. Một số ý kiến chung
1.1 Về việc thể chế hóa quan điểm, chính sách của Đảng
Một trong những chính sách quan trọng của Đảng trong lĩnh vực xã hội là: “Bảo vệ, chăm sóc và nâng cao sức khỏe nhân dân là một trong những chính sách ưu tiên hàng đầu của Đảng và Nhà nước. Đầu tư cho lĩnh vực này là đầu tư phát triển, thể hiện bản chất tốt đẹp của chế độ” (1).
Khám, chữa bệnh là lĩnh vực trọng tâm trong chính sách bảo vệ, chăm sóc sức khỏe nhân dân của Đảng và Nhà nước. Vì vậy, chúng tui cho rằng, Dự thảo Luật khám, chữa bệnh lần này phải thể chế hóa, cụ thể hóa được chính sách, quan điểm nêu trên của Đảng. Các quy định của Dự thảo luật phải thể hiện được chính sách ưu tiên hàng đầu của Đảng trên hai phương diện: ưu tiên bảo vệ, chăm sóc, nâng cao sức khỏe nhân dân trong khám, chữa bệnh; và, ưu tiên đầu tư cho lĩnh vực khám, chữa bệnh. Thế nhưng, đáng tiếc là ngoài quy định chung mang tính nguyên tắc tại Điều 4, thì trong Dự án Luật dường như vắng bóng các quy định thể hiện được quan điểm, chính sách này.
Trong khi đó, Dự thảo Luật lại tạo ra cảm giác có quá nhiều các quy định về thủ tục hành chính, về các loại giấy phép đối với người hành nghề và cơ sở khám, chữa bệnh. Phải chăng, vì coi trọng mục tiêu chấn chỉnh những tiêu cực trong lĩnh vực hành nghề y hiện nay mà Ban soạn thảo tập trung cho việc quản lý hành chính mà chưa quan tâm đầy đủ tới chủ trương khuyến khích, đầu tư để phát triển lĩnh vực khám, chữa bệnh? Tạo thông thoáng về thủ tục hành chính cũng là một cách thể hiện sự quan tâm đầu tư cho phát triển. Ngoài ra, chúng tui cho rằng, Dự thảo Luật cũng cần có các quy định để cụ thể hóa các ưu đãi về đào tạo nguồn nhân lực, về đất đai, về thuế, cơ chế tài chính, cơ chế thu hút đầu tư vốn và trí thức từ nước ngoài, về hợp tác quốc tế... cho phát triển các cơ sở khám, chữa bệnh, đặc biệt là ở các vùng nông thôn, vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Trong những năm qua, chúng ta đã có nhiều cơ chế, chính sách thông thoáng, tạo điều kiện thu hút vốn đầu tư cho phát triển kinh tế, nhiều địa phương đã lấy hàng trăm héc ta đất nông nghiệp cho xây dựng sân gôn, nhiều nơi mọc lên hàng loạt các doanh nghiệp với công nghệ lạc hậu, gây ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng không nhỏ đến sinh hoạt và sức khỏe nhân dân... Thế nhưng, cũng trong thời gian đó, chúng ta đã ưu tiên gì, hỗ trợ gì cho phát triển các cơ sở chăm sóc, khám chữa bệnh cho nhân dân? Bao nhiêu héc ta đất được dành cho xây mới bệnh viện, phòng khám?...
1.2 Vấn đề bảo đảm công bằng xã hội trong khám, chữa bệnh
Vấn đề bảo đảm công bằng xã hội trong khám, chữa bệnh, tạo cơ hội cho mọi người, đặc biệt là người nghèo, người ở các vùng khó khăn đều có quyền tiếp cận các dịch vụ khám, chữa bệnh là vấn đề rất đáng phải quan tâm và cần được thể chế hóa trong Dự án luật. Mặc dù từ “công bằng” ở đây cũng đã được nêu tại Khoản 1 Điều 3 của Dự thảo luật, với quy định: “Bình đẳng, công bằng và không kỳ thị, phân biệt đối xử trong khám bệnh, chữa bệnh” nhưng có lẽ chỉ áp dụng được trong quan hệ giữa các cơ sở khám chữa bệnh, giữa những người hành nghề y với nhau, còn không áp dụng với những người cần được khám, chữa bệnh. Vấn đề “công bằng” ở đây là quá xa xỉ đối với rất nhiều người, mà trước hết là những người nghèo, người ở các vùng sâu, vùng xa,... “Công bằng” ở đây chỉ là về mặt nguyên tắc chung, còn muốn biến cơ hội quý báu này thành hiện thực thì phải có tiền, thậm chí trong nhiều trường hợp là rất nhiều tiền (bởi ai cũng biết chi phí cho khám, chữa bệnh là rất cao và đặc biệt quá cao so với thu nhập của người lao động bình thường ở nước ta). Dự án Luật chưa đưa ra được giải pháp khả thi nào cho người nghèo, người vùng khó khăn để họ có cơ may hưởng sự công bằng trong dịch vụ khám, chữa bệnh bằng (hay không bằng thì cũng không đến nỗi kém quá xa) những người giàu trong xã hội hay những người ở thành thị. Vì vậy, chúng tui đồng tình với quan điểm của Thường trực ủy ban về các vấn đề xã hội cho rằng, cần bổ sung quy định về các cơ chế ưu tiên trong khám, chữa bệnh đối với bệnh nhân là người có công với cách mạng, người nghèo, nhân dân vùng sâu, vùng khó khăn, trẻ em, người cao tuổi (2).
1.3 Vấn đề cổ phần hóa và góp vốn ở các cơ sở y tế công lập
Hiện nay, có một thực tế đang diễn ra, đó là xu hướng muốn cổ phần hóa các cơ sở y tế công lập. “Cổ phần hóa sẽ giúp các bệnh viện có đủ nguồn lực hoạt động để người dân bớt khổ” là ý kiến chung của các bệnh viện được đưa ra tại Hội thảo Xã hội hóa ngành y tế Thành phố Hồ Chí Minh sáng 1/6/2007(3). Thế nhưng, trên thực tế thì chủ trương thí điểm cổ phần hóa Bệnh viện Bình dân tại Thành phố Hồ Chí Minh cũng đã vấp phải sự phản ứng không nhỏ của công luận khiến chính quyền Thành phố phải quyết định ngừng lại, mặc dù Chính phủ đã cho phép (4). Đồng thời, xu hướng các bệnh viện công lập huy động góp vốn từ tư nhân để phát triển, mở rộng và nâng cấp các dịch vụ khám, chữa bệnh tại bệnh viện để vừa phục vụ bệnh nhân, vừa kinh doanh với mục tiêu lợi nhuận cũng đã và đang âm thầm diễn ra (5). Và, trên thực tế cũng đang có rất nhiều ý kiến trái chiều nhau về xu hướng này, ...Vậy, thực tế này cần được đánh giá như thế nào? Phương hướng giải quyết như thế nào?... Câu trả lời dường như cũng chưa được giải đáp. Theo chúng tôi, đây là vấn đề rất lớn đối với ngành y nói chung và lĩnh vực khám, chữa bệnh nói riêng. Do đó, nên sớm nghiên cứu và thể hiện được quan điểm giải quyết phù hợp với tình hình hiện nay trong Dự thảo Luật. Quan điểm cá nhân người viết bài này là ủng hộ xu hướng cổ phần hóa các cơ sở y tế công lập với những bước đi và cách thức phù hợp nhằm vừa nâng cao chất lượng dịch vụ y tế, vừa nâng cao đời sống đội ngũ thày thuốc, đồng thời phục vụ tốt nhất nhu cầu khám, chữa bệnh của nhân dân.
1.4 Về tính khả thi của Dự thảo luật
Chúng tui cho rằng, Dự thảo luật đưa ra nhiều quy định mới rất tiến bộ và nhân văn, phù hợp với xu thế phát triển của thời đại. Tuy nhiên, đặt trong hoàn cảnh, điều kiện cụ thể của Việt Nam hiện nay và xu hướng trong vòng khoảng 5 năm tới, thì dường như một s